Thời tuổi trẻ: Chuyên gia tư vấn cao cấp Lý Trường Chiến: "Chỉ làm khi đủ tâm"

TT - Theo ông bà, tôi chia cuộc đời mình thành các nhịp mười năm để luôn sống và làm việc trọn vẹn từng giây với tâm và thức.

Tôi sinh ra trong một gia đình tràn ngập yêu thương mang sự pha trộn của hai dòng sông Hồng và Cửu Long. Một dạo, do kinh tế gia đình khó khăn, tôi bắt đầu làm nhiều nghề: bốc vác, chẻ củi, sửa điện thuê... ngoài giờ học.

Ước mơ áo blouse trắng

Tôi say mê sách. Mọi khoảng thời gian rỗi rãi tôi chúi mũi đọc sách, truyện, báo chí, thậm chí cả...giấy gói xôi. Càng đọc tôi càng nuôi lớn giấc mộng trở thành bác sĩ cứu người. Khi chuẩn bị thi đại học, tôi nghĩ: “Nếu nhiều đêm đang ngủ, bệnh nhân đến gõ cửa mình có cứu họ không?”.

Tôi tin mình sẽ mở cửa và đến chữa bệnh bởi tôi học y bảy năm để làm điều đó. Nhưng có lẽ lòng tôi sẽ vương chút khó chịu bởi giấc ngủ chưa trọn. Chỉ một chút lợn cợn trong lòng, tôi đã có lỗi lớn với bệnh nhân, chưa đủ y đức. Tôi quyết định từ bỏ giấc mơ blouse trắng.

Một lần về quê, nhìn thấy đôi vợ chồng nông dân tát nước bằng gàu sòng giữa cánh đồng mưa lạnh, tôi chợt nhận ra có thể giúp người bằng cách chế tạo máy móc. Và tôi quyết định thi vào bách khoa, ngành cơ khí chế tạo máy. Từ những ngày ở ghế nhà trường, tôi làm các loại máy, thiết bị bán kiếm tiền và nâng cao kiến thức được học.

Tâm mở và thức trống

Tốt nghiệp, nhiều thầy cô khuyến khích tôi ở lại trường làm phụ giảng. Nhưng vốn... thực dụng và cần chăm lo gia đình nên tôi đi làm. Tôi quan niệm học là mang nợ nên phải trả bằng cách tạo ra giá trị mới. Trong quá trình tạo ra giá trị mới, với tâm mở để trao - nhận yêu thương và thức trống để học hỏi, tôi tích lũy thêm kiến thức và vốn sống. Tôi nghĩ nếu học mà không tạo ra được giá trị gì thì học càng nhiều sẽ nợ xã hội càng nhiều.

Tôi “lăn” vào nhiều công ty, nhiều dự án. Có thời gian dài tôi quần quật làm việc 16-18 giờ/ngày. Ngoài công việc ở cơ quan, tôi nhận thêm đơn đặt hàng. Bằng sáng tạo, cách làm việc nhóm chân thành và lòng kiên trì, tôi vượt qua không ít giai đoạn khó khăn. Công việc tiến triển tốt.

Nhưng tôi nghĩ cá nhân cần thay đổi theo sự thay đổi của xã hội. Tôi chuyển sang lĩnh vực quản trị kinh doanh và công tác xã hội. Dù chỉ học qua sách, những người xung quanh, tôi dấn thân vào thực tiễn để bắt kịp: cách xây dựng đội ngũ tiếp thị, các chiến lược, tổ chức hệ thống, các hoạt động xã hội... Tôi kinh qua hai chức vụ giám đốc tiếp thị chuyên nghiệp, giám đốc mãi vụ ở Công ty Unilever Vietnam.

Sau đó, tôi nghiệm ra quá trình chuyển thông tin thành kiến thức là qua trải nghiệm, chứng nghiệm và thực nghiệm. Nhiều chuyên gia quốc tế thành công với 40% kiến thức chuyên môn và 60% kỹ năng sống. Trong khi kỹ năng sống - đến từ việc học trong cuộc sống và rèn luyện mỗi ngày - lại chưa được quan tâm đúng mức.

Tháng 9-2006, tôi chọn con đường tư vấn quản trị, tái cấu trúc, chuyển giao kinh nghiệm, đào tạo cán bộ quản lý cấp trung và huấn luyện kỹ năng cho người trẻ.

Tôi luôn tâm niệm cuộc sống cần trân trọng quá khứ, cháy hết mình với hiện tại và hướng đến tương lai. Có người nói người nào công việc thành công thì cuộc sống riêng khó hạnh phúc. Tôi thường mang công việc về nhà và tự bớt xén thời gian riêng tư của mình vì công việc nhưng gia đình tôi luôn tràn ngập yêu thương.

Con gái nhỏ của tôi cũng hiểu ba luôn muốn sống trọn vẹn từng khoảnh khắc với gia đình. Tôi nghĩ hạnh phúc được cảm bằng chất, không phải lượng để đong - đo - tính - đếm.

HIỀN THUẬN ghi